H363. ilan
אִילָן (D138) noun masculineDan 4:7 tree (אִילָן ᵑ7, Syriac ; compare Biblical Hebrew אֵלוֺן אֵלָה,); — absolute׳א 4:7; emphatic נָא- 4:8; 4:11; 4:17; 4:20; 4:23.
詞類次數:名詞(6)
原文字根:屬於
字義溯源:(迦勒底語)樹;此字與(H356(אֵילֹון / אֵלֹון)=以倫)相類似,而H356(אֵילֹון / אֵלֹון)出 於(H352(אַיִל / אֵל)=能力),但H352(אַיִל / אֵל)又與(H193(אֱוִיל / אוּל)*=有力)相似
1)那樹(3)但4:11;但4:20;但4:26;
2)這樹(2)但4:14;但4:23;
3)一棵樹(1)但4:10